Văn án

Diên Lăng Nhất Diệp đồ yêu tinh hại người! Vô duyên vô cớ ở trước mặt đại sư huynh nói cái gì…

Cái gì mà nam nhân chỉ cần cứ làm, cứ làm, cứ làm, cứ làm…

Bụng sẽ căng ra, bên trong chòi ra đứa nh.

Hiện tại tốt lắm! Trần Tiểu Kê hắn mỗi ngày đều bị áp ở trên giường,

cứ làm, cứ làm, làm hoài mà cái bụng vẫn im lìm.

Song có một ngày không biết vì sao, một thứ trắng trắng tròn tròn,

xuất hiện ở trong ngực Lan Khánh? Thứ này rốt cuộc là…

Trần Tiểu Kê phán: “Ngươi không phải vẫn muốn có đứa nhỏ sao? Trứng này chính là ta sinh!”

* * *

Năm ấy, Lan Khánh đại náo hoàng thành, nhưng nhờ kim bài miễn tử mà bình an thoát hiểm, Tiểu Thất theo Lan Khánh trở về Quy Nghĩa huyện, sau ở lại nơi này tiếp tục hầu hạ Lan Khánh.

Tuy rằng thỉnh thoảng có phân tâm vài ngày do quay về Phù Hoa Cung cùng Tô Tuyết Lâu xử lý sự vụ, nhưng tạp sự Yến Phù Hoa giao cho hắn đã giảm đi rất nhiều, ý tứ của tứ sư tỷ cũng là muốn hắn chuyên tâm chiếu cố Lan Khánh.

Mùa thu năm ấy, hết thảy đều ổn định, bệnh của Lan Khánh cũng không phát tác, Tiểu Thất cảm thấy đã lâu không liên lạc với sư phụ trong Thần Tiên cốc, vì thế liền cầm bút viết gia thư báo bình an.

Tỷ mỉ viết ra trên giấy từng li từng tí về cuộc sống của Lan Khánh thời gian này, Tiểu Thất gọi chim yêu Tiểu Hồng, buộc thư trên chân nó, sau đó phóng chim về hướng Thần Tiên cốc, qua không lâu sau, sư phụ cùng các sư huynh đệ có thể biết hắn cùng đại sư huynh ở bên ngoài đều mạnh khỏe, sẽ không tái lo lắng cho bọn hắn.

Sau khi phóng Tiểu Hồng bay đi, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gọi to. “Tiểu Thất ca!”

Tiểu Thất đi ra mở cửa, thấy là phó tòng nội nha liền hỏi: “Chuyện gì?”

“Ngoại đầu có khách nhân tìm ngươi.” Phó tòng trả lời.

“Có khách nhân tìm ta?” Tiểu Thất ngẩn ra.

Tiểu Thất đi đến Dần Tân quán, vừa vào sảnh đã thấy bên trong có hai thanh niên đang đứng, một người trong đó anh tuấn xinh đẹp tuyệt trần, trên người bọc một kiện da cừu, tay cầm quạt khung ngọc xanh biếc, người kia thì mặt mũi bình phàm lại mất cánh tay trái, song người anh tuấn xinh đẹp tuyệt trần lại cười với mặt mũi bình thường rất ngọt ngào, mà mặt mũi bình thường thì ôm lấy anh tuấn xinh đẹp tuyệt trần, còn thấp giọng nói câu: “Trời lạnh, cẩn thận đừng để bị nhiễm lạnh.”

Tiểu Thất rùng mình, không rõ cảm tình giữa hai người này từ khi nào trở nên tốt như vậy.

Hắn đi vào trong sảnh, vừa đi vừa nói: “Là cơn gió nào thổi hai vị tới đây a? Thiên Hương lâu ở Lan Châu không phải rất bận bịu sao? Cho dù Thiên Hương lâu không bận, Nhất Diệp ngươi cũng phải bận rộn bồi dưỡng tình cảm cùng Trục Nhật chứ. Cư nhiên lại đến tiểu huyện Quy Nghĩa huyện xa xôi này, là Thiên Hương lâu sụp rồi sao?”

Nhất Diệp quay đầu thấy Tiểu Thất, trước tiên hắn nhìn nhìn mặt Tiểu Thất, sau đó Tiểu Thất cười lộ ra hai tiểu hổ nha trước hắn, lúc này Nhất Diệp mới phun tiếng: “Cách lão tử, tiểu tử ngươi lại đổi mặt. Lần này biến mặt thành anh tuấn vậy làm chi? Định bụng câu dẫn gái nhà lành hả?”

Tiểu Thất cười sang sảng, hắn nói: “Thôi đi, đây chính là mặt thật của ta.”

Nhất Diệp có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ nghĩ, tái nhìn kỹ rồi gật đầu nói: “Khó trách có điểm quen mặt. Vết thương trên mặt người đều xóa sạch a, thật không dễ dàng.”

Trục Nhật thấy Tiểu Thất, mở miệng gọi tiếng: “Công tử.”

Tiểu Thất gật gật đầu, trước ngắm Nhất Diệp, tái nhìn nhìn Trục Nhật, nói: “Nhất Diệp không khi dễ ngươi chứ? Hắn tâm địa hư hỏng, lại dựa vào chút khôn vặt chỉ thích khi dễ người thành thật, nếu hắn khi dễ ngươi, lập tức nói cho công tử, công tử lập tức cho ngươi trở về, có biết không?”

Nhất Diệp nghe Tiểu Thất nói như vậy, hừ một tiếng: “Bách Lý Thất, châm ngòi ly gián vô dụng thôi, hiện nay trong trong ngoài ngoài ngay cả tâm của hắn đều là của ta, sẽ không dễ dàng bị ngươi kích động đâu.”

“Nga?” Tiểu Thất vẻ mặt không tin.

“Hanh!” Nhất Diệp mở quạt, ra vẻ tiêu sái phẩy phẩy.

Nhưng mà ngay lúc này, Trục Nhật lập tức xuất thủ bắt lấy quạt của Nhất Diệp, nói: “Ngươi vừa mới khỏi phong hàn, không được quạt.” Tiếp đó thu quạt vào trong ngực.

Tiểu Thất thấy mơ hồ. Hắn há hốc miệng, ngơ ngác nhìn hai người kia.

Nhất Diệp đắc ý cười cười: “Ta nói rồi, ngươi còn không tin.”

Tiểu Thất nhìn Trục Nhật, Trục Nhật bị hắn nhìn có chút ngượng ngùng, rốt cuộc cúi đầu.

Tiểu Thất thu hồi ánh mắt mình, khụ một tiếng sau nói: “Đúng rồi, sao các ngươi biết ta ở đây?”

Nhất Diệp vươn tay đánh Tiểu Thất thật mạnh, cả giận nói: “Ngươi không nhắc ta đã quên, đều tại tiểu tử ngươi, lúc trước ở Lan Châu cũng không ở lâu một chút, làm hại ca ta quay về Lan Châu nghe ta kể ngươi đi rồi, hắn không gặp được ngươi, niệm ta vài câu, còn nói không biết hiện giờ ngươi thế nào. Ngươi a, mấy năm nay thần thần bí bí, làm gì cũng không nói, nếu không phải lần trước gặp được Yến cung chủ, dò hỏi từ nàng mới biết hiện nay ngươi ở Quy Nghĩa huyện làm sai dịch, ta cũng không biết ngươi ở nơi nào.”

“Ai da!” Tiểu Thất giả đau kêu một tiếng, sau đó cười cười.

Nhất Diệp thấy Tiểu Thất lộ dáng vẻ không định giải thích, hắn thở hắt ra: “Yến cung chủ nói về sau ngươi sẽ ở hẳn tại Quy Nghĩa huyện, phải không?”

“Phải.” Tiểu Thất cười gật đầu.

“Đại sư huynh khùng điên của ngươi cũng ở đây?” Nhất Diệp nhớ tới lúc trước Tiểu Thất cực kỳ bi thương chạy về Lan Châu, sau đó người kia cũng theo hắn điên điên cuồng cuồng chạy tới.

Yến Phù Hoa nói người nọ tên là Thi Tiểu Hắc, là nhi tử Quy Nghĩa huyện huyện lệnh, do tẩu hỏa nhập ma nên cử chỉ điên điên, Tiểu Thất cũng vì phải chiếu cố hắn mới ở lại Quy Nghĩa huyện.

“Đúng vậy.” Tiểu Thất đáp: “Ngươi muốn gặp hắn sao? Hắn đang cùng cha hắn ăn cơm, hiện nay ở bên trong nội nha.”

Nhất Diệp hừ một tiếng. “Quỷ mới muốn gặp hắn. Ta đây đến thuần túy là gặp ngươi thôi.”

Tiểu Thất lại cười cười. “Ta vốn dự định đến cuối năm sự vụ không bận bịu sẽ cùng hắn trở về Lan Châu một chuyến, thuận đường dẫn hắn gặp mặt các ca ca, ai ngờ ngươi lại tự mình tới.”

Nhất Diệp khoát tay áo, nói: “Khỏi khỏi, đợi đến lúc ngươi không bận, chẳng biết là phải đợi tới tận năm nào tháng nào? Kỳ thật cũng không có việc gì, chỉ là ca lo lắng cho ngươi, Xích Tiêu Phường cùng Thiết Kiếm Môn lại bỏ không được, cho nên muốn ta qua thăm.”

Tiểu Thất nghe được trong lòng ấm áp. Nhất Diệp và ca ca hắn Nhất Kiếm đối với Tiểu Thất mà nói, không phải chỉ là tồn tại bình thường. Hai người này trước đây chiếu cố hắn rất nhiều, trong lòng hắn sớm cũng đối đãi hai người như ca ca của mình.

Nhìn sắc mặt Nhất Diệp có chút tái nhợt, Tiểu Thất nói: “Đi dường dài như vậy nhất định mệt mỏi, ngồi xuống trước rồi nói sau! Các ngươi dự định khi nào thì rời đi? Quy Nghĩa Huyện nha môn nhỏ, cũng không tiện cho khách lạ ngủ lại, ta đến Phúc Lai khách điếm lớn nhất trấn trên đặt một gian phòng hảo hạng cho các ngươi.”

Nhất Diệp nghe Tiểu Thất nói vậy, cả cười. “Phúc Lai khách điếm vừa rồi ta đã mua đứt.”

“A?” Tiểu Thất sững sờ.

“Lúc trước có cũng có tính chọn một địa phương ở Tây Nam mở một gian phân lâu Thiên Hương lâu, mới rồi ta có dạo dạo trấn trên, phát hiện nơi này tuy nhỏ, nhưng lại liền kề vài đại địa phương Thanh Châu Ly Châu, thương lữ qua lại cũng nhiều, địa điểm không tồi, thêm nữa thêm nữa, còn có người quen làm việc tại quan phủ, về sau làm gì cũng thuận tiện rất nhiều, cho nên ta định ra chủ ý sau, sẽ mua đứt khách điếm lớn nhất nơi này.” Nhất Diệp nói.

Tiểu Thất hai tay khoanh trước ngực, nhìn lại. Hắn giận cười nói: “Diên Lăng Nhất Diệp, ngươi nói thẳng là đến thăm lão tử chẳng qua thuận tiện thôi đi! Chính yếu vẫn là vội tới vì Thiên Hương lâu của ngươi xem địa phương.”

Nhất Diệp giả cười nói: “Ai, Tiểu Thất a, tại sao ngươi nói thế! Tiểu ca ca cũng là vạn phần nhớ thương ngươi, hơn nữa đại ca chúng ta thiên đinh vạn chúc muốn ta tới thăm ngươi một chút, ta đây mới đến a! Bằng không ngươi cho là đường từ Lan Châu đến Quy Nghĩa Huyện xa xôi như vậy, ta sao cam chịu chạy một chuyến này a!”

“Đúng đấy, ngươi cam chịu đi!” Tiểu Thất xuất chưởng muốn đẩy vai Nhất Diệp, nhưng đúng lúc này, Trục Nhật nhanh hơn một bước bắt được tay Tiểu Thất.

Trục Nhật cúi đầu nói: “Công tử, hiện giờ chủ tử hắn thân thể yếu nhược, sẽ chịu không nổi một chưởng của ngài.”

“A?” Tiểu Thất lại sững sờ, sau đó cười xấu xa với Nhất Diệp: “Được a, dạy tốt như vậy, quả thực tâm đều ở trên người ngươi, còn có thể suy nghĩ vì ngươi đau lòng vì ngươi a!”

“Đâu có đâu có!” Nhất Diệp chắp tay hướng Tiểu Thất, cười đến mức phải gọi là đắc ý.

Song sau khi Tiểu Thất cười với Nhất Diệp xong rồi quay sang cười với Trục Nhật, đôi mắt Trục Nhật thoáng nhìn Tiểu Thất, thấy cặp mắt hoa đào minh mị trên khuôn mặt tươi cười xấu xa của Tiểu Thất, cả khuôn mặt hắn thoáng cái đỏ lên. Tay cầm lấy cổ tay Tiểu Thất khẽ siết lại, sau đó lập tức buông ra.

Trục Nhật cúi đầu nói: “Tiểu nhân đã vượt khuôn phép!”

Tiểu Thất cũng không để ý, hắn biết khuôn mặt mình hiện nay có chút hỏng bét, thực có thể chọc người, vì thế khoát tay nói: “Không có việc gì.”

Nhất Diệp hỏi: “Đúng rồi, thế này, nếu ngươi không có chuyện gì để nói, vậy theo ta đi tới Phúc Lai khách điếm một chuyến đi. Ta dẫn theo vài đầu bếp đến, dự định làm vài món ăn mang phong vị địa phương để bán, ngươi giúp ta thử xem, hai huynh đệ ta cũng thuận đường tâm sự việc nhà, chuyện trò đôi chút.”

Tiểu Thất gật đầu. “Hôm nay trùng hợp là ngày hưu mộc của nha môn, không cần làm việc. Cũng tốt, chúng ta đã lâu rồi không ngồi xuống uống rượu hàn huyên.” Tiếp theo liền muốn đi ra ngoại đầu.

Nhất Diệp thấy Tiểu Thất như thế không khỏi mở miệng hỏi: “Ngươi muốn xuất môn không cần báo cáo một tiếng với bên trong sao?”

Tiểu Thất bỉ bỉ nói: “Trong nha môn, đại gia ta lớn nhất, từ trước đến này chỉ có người khác báo cáo với đại gia ta, đại gia cho tới giờ không cần phải báo cáo với người.”

Lần này Tiểu Thất nói rất oai phong, nhưng đương nhiên, ở trước mặt huynh đệ cho dù có không ra gì cũng phải ra vẻ hình thức chút.

Nhưng ngay lúc Tiểu Thất vừa nói xong, phía sau liền truyền lại thanh âm tô từ, người nọ ngân nga ngữ điệu nói: “Là vậy sao? Nguyên lai trong nha môn Trần Tiểu Kê ngươi lớn nhất a, sao ta đây lại không biết?”

Vừa nghe thấy âm thanh này, lưng Tiểu Thất dâng lên một cơn sợ hãi, cả người da gà thi nhau nổi lên.

Hắn chậm chạp xoay người, sau khi thấy thân ảnh thon dài khoanh tay đứng đầu kia, trên mặt lập tức bày ra bộ dạng tươi cười, xoa xoa tay nghiêng tới trước, xoay người nói: “Trần Tiểu Kê dẫu có lớn, đương nhiên cũng không thể lớn bằng Tiểu Hắc đại nhân ngài. Người khác đều phải đến báo cáo với ta, còn ta đương nhiên phải báo cáo với Tiểu Hắc đại nhân ngài.”

Lan Khánh liếc Tiểu Thất một cái, tự tiếu phi tiếu nhìn hắn. Tiểu Thất vội vàng cười bồi, “hắc hắc hắc” không ngừng.

Lan Khánh hừ một tiếng, cũng không để ý tới Tiểu Thất, hắn đi đến đại sảnh liếc Nhất Diệp cùng Trục Nhật, nói: “Hai người các ngươi đến Quy Nghĩa Huyện làm gì?” Khẩu khí kia chẳng mấy khách khí.

Nhất Diệp cũng hừ một tiếng: “Tìm Tiểu Thất, không được sao? Chẳng lẽ ngay cả việc này cũng phải được ngươi phê chuẩn chúng ta mới được gặp hắn?”

Lan Khánh mị mị mắt, trả lời: “Đó là đương nhiên! Gà là của ta, không phải của các ngươi. Chưa hỏi ta, sao có thể lén gặp hắn? Ta biết các ngươi rắp tâm gì, bởi vì Tiểu Kê chạy mất, về cùng với ta, cho nên các ngươi không cam lòng đúng không? Muốn lừa Tiểu Kê trở lại đúng không?”

Nhất Diệp ngửi thấy địch ý phát ra trên người Lan Khánh, hắn không cam lòng yếu thế nói: “Cái gì của ngươi? Tiểu Thất hắn tính tình tốt mới trở về cùng ngươi mặc ngươi khi dễ, ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám tái khi dễ đệ đệ ta, ta lập tức mang hắn đi, khiến ngươi ngay cả lông gà cũng tìm không thấy, ngươi tin không?”

“Đáng giận!” Lan Khánh hét lớn một tiếng. “Dám nói năng với Tiểu Hắc đại nhân như vậy!”

“Sao không dám?” Nhất Diệp không cam lòng yếu thế quát trở lại: “Ta hỏi ngươi, ngươi cùng hắn có quan hệ thế nào, ta cùng hắn lại có quan hệ thế nào? Ta chính là ca ca hắn, ngươi cùng hắn một chỗ, luận bối phận, ngươi thế nào cũng phải gọi ta một tiếng ca ca!”

“A?” Lan Khánh nghi hoặc quay đầu nhìn Tiểu Thất. “Thật vậy? Ta cũng phải gọi hắn là ca ca?”

“Ngừng,” Tiểu Thất nói: “Ngươi đừng để ý đến hắn.”

“Bách Lý Thất, cánh tay khuỷu tay ngươi cong ra ngoài* a!” Nhất Diệp không hài lòng.

“Nếu nói thay ngươi, đó mới là cánh tay khuỷu tay cong ra ngoài.” Lan Khánh hanh hanh hai tiếng: “Mấy ngày trước chúng ta đã bái đường thành thân, toàn bộ nha môn làm chứng, hắn hiện nay chỉ được nghe lời Thi Tiểu Hắc ta, cũng chỉ có thể đối tối với ta thôi. Hai người các ngươi tốt nhất cách xa hắn một chút, không được lại đây, không cho phép tới gần hắn!”

Nhất Diệp nghe thấy, thực sự chấn kinh. Hắn vội vàng hỏi Tiểu Thất: “Hai người các ngươi thành thân sao? Nam nhân cùng nam nhân sao có thể thành thân?”

Tiểu Thất không biết phải giải thích thế nào, chỉ đành lấy tay che mặt. “Đừng hỏi…” Thật sự là một hồi oan nghiệt a… Lế cưới kia làm cho hắn đến tận giờ cũng chưa dám gặp người, xuất ngoại tuần thành đều phải che mặt, nếu không sẽ bị người cười châm biếm.

Lan Khánh nói: “Nam nhân cùng nam nhân vì sao không thể thành thân? Chúng ta ngay cả đêm động phòng hoa chúc cũng có rồi.” Dáng điệu Lan Khánh nói chuyện thật sự rất đắc ý.

Tiếp theo Lan Khánh lấy Tiểu Thất làm trung tâm vẽ một vòng tròn rộng một bộ, muốn Nhất Diệp, Trục Nhật không được tới gần, nhưng sau khi phục hồi tinh thần, Nhất Diệp cũng không thèm để ý Lan Khánh, trực tiếp kéo tay Tiểu Thất rời đi.

Nhất Diệp nói: “Ta mặc kệ các người thành thân thật hay thành thân giả, dù sao đệ đệ cùng ca ca tương thân tương ái vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ai cũng không thể ngăn cản chúng ta. Đi, ta đến Phúc Lai khách điếm xem xem đầu bếp chuẩn bị ra sao, ca ca cho ngươi nếm thử mấy món ăn mới, bảo đảm ngươi ăn xỉ giáp lưu hương*, đừng để ý tới người này!”

“Ngừng…” Tiểu Thất bị Nhất Diệp kéo đi, nhìn lại phía sau thấy cả khuôn mặt Lan Khánh đều đen xì.

Tiểu Thất vội vàng vẫy vẫy Lan Khánh, Lan Khánh lập tức chạy tới trước, sau đó ôm lấy cánh tay còn lại của Tiểu Thất, đi theo bọn họ.

***

Sau khi vào Phúc Lai khách điếm đã đóng cửa, đi lên một nhã gian, đầu bếp bưng tới mấy món ăn tiên hương mỹ vị, có mấy món dùng nồi đất đựng để trên một cái nê lô (lò bùn), lửa đỏ cháy lớn, nước canh trong nồi sôi bập bùng, mỗi một món đều sắc hương vị đủ cả, Lan Khánh nhìn thấy, con mắt đều trợn to lên.

Đầu tiên là một nồi hoẵng, thịt hoẵng tươi ngon nhất được tuyển lựa từ phía sau núi, làm sạch rồi ướp hương liệu, sau đó hầm cùng vài vị dược liệu đông y, uống vào có hiệu quả dưỡng sinh. Nồi thứ hai là nồi cá trắm đen, cá trắm đen béo ngậy nhất lớn nhất bắt từ Thanh Tư hồ, trước rán sau luộc, nước canh thơm ngon ngọt mát, vô luận là mùa nào đều có thể đắt hàng. Thứ ba là nồi gà om rượu, gà rừng chạy khắp hậu sơn mới săn được, thịt chất tươi non cắn vào lại thấy săn chắc, vẩy lên một ít muối ăn, trộn với mỹ tửu Thiệu Hưng, trở thành một món ngon hương rượu sực nức.

Lan Khánh nhìn ba nồi trên bàn, ngay cả ngồi cũng không kịp ngồi xuống, nước miếng đã rầm rầm chảy xuống.

Tiểu Thất nhìn thấy buồn cười, người này đối với mấy thứ hiện liệp hiện tố (mấy thứ săn rồi chế)làm thức ăn trước mắt hoàn toàn không có năng lực kháng cự, nhìn đến mức tinh quang trong mắt cũng phóng ra hết, bụng thì ùng ục ùng ục vang lên.

Tiểu Thất kéo Lan Khánh ngồi xuống, cầm bát đơm đầy thịt hoẵng đặt đến trước mặt hắn, Lan Khánh cao hứng cầm lấy đũa đang muốn gắp, Nhất Diệp ngồi bên kia Tiểu Thất liền ho khan một tiếng.

Lan Khánh liếc Nhất Diệp.

Nhất Diệp nói: “Tiểu Thất a, tiểu ca ca cũng đói bụng, yết hầu còn có chút khô, ngươi rót bát canh cá cho ta đi.”

Tiểu Thất nghe theo rót bát canh đặt trước mặt Nhất Diệp. “Uống đi!”

Nhất Diệp nhìn nhìn, lại nói: “Ta mới khỏi phong hàn, cởi kiện da cừu trên người sẽ lại thụ hàn, nhưng mặc tấm da này lại không thể ăn canh, ngươi đút cho ta đi!”

Tiểu Thất không nghĩ nhiều, trực tiếp bưng canh lên, lấy thìa khuấy khuấy, còn thổi thổi, sau đó đưa thìa đến trước miệng Nhất Diệp, trách: “Ngươi thật sự là lười hết mức, ngay cả ăn canh cũng muốn đại gia hầu hạ.”

Nhất Diệp uống miếng canh sau đó phiêu mắt liếc Lan Khánh, dùng ngữ khí khiêu khích nói: “Cảm giác được người ta đút cho không có giống a, thật ngọt, quả thực là thật tươi lại thật ngọt!”

Quan hệ của Nhất Diệp và Tiểu Thất không thể so với thường nhân, tình nghị giữa bọn hắn đạt tới độ có thể ngủ cùng giường, lời nói cử chỉ thường xuyên lơ đãng để lộ ra thân thiết vô cùng, hơn nữa hôm nay Nhất Diệp là cố ý làm như vậy, giữa hai người lại càng có vẻ vô cùng thân mật, ai cũng đều không thể xen vào.

Trục Nhật ở bên cạnh khóe mắt co giật, nhưng khó mà nói gì, chỉ có thể tiếp tục đứng ở một bên.

Lan Khánh đột nhiên dùng sức, vỗ mạnh đũa lên bàn.

Tiểu Thất cả kinh, vội vàng quay đầu lại hỏi: “Làm sao vậy?”

Lan Khánh chế trụ gáy Tiểu Thất, kéo cả người Tiểu Thất lại, sau đó miệng dùng lực cắn đôi môi Tiểu Thất, hơn nữa còn cắn đến mức sách sách vang dội, đầu lưỡi nhào đến nhào đi, ngay cả nước miếng cũng vì quá mức kích động mà trơn theo khóe miệng chảy xuống.

Tiểu Thất buông chén canh cầm trong tay, sau đó liều mạng giãy giụa, nhưng hắn nào phải đối thủ của Tiểu Hắc đại nhân. Kết quả vẫn đành mặc kệ như vậy, cho đến khi Tiểu Hắc đại nhân cảm thấy đủ, lúc này mới buông người ra.

Tiểu Thất được buông ra, một bên thở gấp một bên vội vàng dùng tay áo quệt nước miếng, hắn đỏ mặt sưng môi, thấp giọng nói: “Sư huynh ngươi làm gì vậy? Nơi này còn có ngoại nhân mà.”

Lan Khánh vừa nghe Tiểu Thất đem hai người kia nói thành “ngoại nhân”, “nội nhân” hắn đây liền sảng khoái, sau cũng không để ý Tiểu Thất phóng tới ánh mắt muốn giết người, hanh hanh hai tiếng, cảm thấy mỹ mãn liền tiếp tục ăn canh thịt hoẵng của hắn.

Tiểu Thất xấu hổ nhìn về phía Nhất Diệp, Nhất Diệp bất mãn liếc Tiểu Thất, nói: “Ngươi với hắn thật sự có chuyện kia sao?”

Tiểu Thất ngượng ngùng gãi gãi đầu, không trả lời ngay mặt mà nói: “Ngươi đừng so đo với hắn, hắn chỉ là có tính cách tiểu hài tử, kỳ thật không có ác ý.”

Nhất Diệp nhăn nhó. “Bị chiếm tiện nghi còn nói giúp đối phương, ngươi thật sự hết thuốc chữa!”

Tiểu Thất cười gượng hai tiếng, thấp giọng nói: “Ta không có thấy là bị chiếm tiện nghi…”

Nhất Diệp thở dài một tiếng, oán này huynh đệ rơi quá sâu, rốt cuộc kéo lại không được.

Ngồi trong phòng một lát cảm thấy hơi nóng, Nhất Diệp dùng tay quạt quạt.

Trục Nhật lập tức tiến lại gần hỏi: “Có phải rất nóng bức không?”

Nhất Diệp gật đầu. Trục Nhật cẩn thận nâng Nhất Diệp đứng dậy, sau đó thay hắn cởi lớp da cừu thật dày bên ngoài.

Kết quả da cừu vừa cởi, Tiểu Thất đang nhìn hắn liền kinh ngạc. Mà lúc này Lan Khánh đang vô cùng cao hứng ăn canh thịt thấy Tiểu Thất lâu không phát thanh âm, cũng nhìn thoáng qua Tiểu Thất, sau đó theo tầm mắt Tiểu Thất nhìn về phía Nhất Diệp, tiếp theo, Lan Khánh cũng kinh ngạc đôi chút.

Nhất Diệp cởi tấm da cừu ra không còn quần áo nặng nề che chắn, dưới lớp quần áo thế nhưng lại lộ ra cái bụng tròn vo.

Nhất Diệp cảm thấy hơi lạnh, thở hắt ra, rồi ngồi lại chỗ cũ.

Tiểu Thất kinh ngạc chỉ vào cái bụng lớn của Nhất Diệp nói: “Ngươi gần đây ăn quá nhiều hay thế nào, sao lại dưỡng ra bụng thịt to thế này?”

Nhất Diệp gạt tay Tiểu Thất, cả giận nói: “Cách lão tử, ngươi mới dưỡng bụng thịt ấy. Lão tử ta một chút cũng không béo, chỉ có bụng lớn thôi.”

“A?” Tiểu Thất ngẩn người nói: “Chỉ có bụng lớn? Chẳng lẽ ngươi ăn phải thứ gì không nên ăn, trong bụng sinh đám trùng, cho nên lớn?! Vậy đi khám đại phu chưa?”

Nhất Diệp phun phì phì nói: “Mụ nội ngươi mới đi khám đại phu.”

Tiểu Thất bị biến thành hồ lý hồ đồ. Không phải béo cũng không phải bệnh, vậy rốt cuộc là làm sao?

Lan Khánh cũng vươn tay tới, định sờ bụng Nhất Diệp. Nhất Diệp không chút khách khí đánh hạ tay Lan Khánh, Lan Khánh giận dữ, ngẩng đầu trừng hắn. Tiếp theo trừng thì trừng, tầm mắt càng lúc càng rời xuống, trừng bụng lớn của hắn.

Thấy Tiểu Thất cùng Lan Khánh đều kinh ngạc hồ nghi, Nhất Diệp nhịn không được nói: “Nhìn cái gì, chưa thấy nam nhân mang thai bao giờ sao?”

Tiểu Thất vừa nghe thấy, đầu tiên là sững sờ, sau đó phục hồi tình thần lại tiếp thu ý tứ trong lời Nhất Diệp, dồn sức tăng một tiếng bật dậy, khiếp hãi cất cao thanh âm nói: “Nãi nãi cá hùng, Diên Lăng Nhất Diệp ngươi có hài tử sao?”

Nhất Diệp thấy dáng điệu Tiểu Thất liền buồn cười, hắn khì khì bật tiếng, tức giận thoáng cái toàn bộ tiêu tán, nói: “Đúng vậy a, hôm nay chính là mang hài tử tới thăm thúc thúc. Tiếp đó cách lớp quần áo xoa xoa bụng nói: “Đầu năm các ngươi đi Lan Châu gặp ta lúc ấy đã có rồi, chỉ là chính ta cũng không phát hiện thôi. Hiện nay đã bảy tháng, thêm mấy tháng nữa hài tử sẽ ra đời. »

Ánh mắt Lan Khánh nhìn chằm chằm vào bụng Nhất Diệp, hắn mở miệng hỏi: “Ngươi có hài tử sao? Nam nhân cũng nam nhân có thể sinh con?” Ngữ khí là nghi hoặc.

“Nam nhân có thể cùng nam nhân thành thân, vì sao lại không thể sinh con?” Nhất Diệp giễu cợt, nhíu mày nhìn về phía Lan Khánh.

Lan Khánh có chút hoang mang nhìn Nhất Diệp, sau đó gật đầu, tựa hồ tiếp nhận thuyết pháp của Nhất Diệp.

“Ngừng ngừng,” Tiểu Thất nói: “Ngươi đừng dạy loạn, hắn sẽ tưởng thật đấy!”

Nhất Diệp hừ một tiếng, không để ý tới Tiểu Thất.

Lát sau Tiểu Thất lại hỏi: “Cha đứa bé kia không phải là…” Hắn mang vẻ trêu chọc nhìn phía Trục Nhật.

Trục Nhật ngày thường nguyên vốn không có biểu tình gì, lúc này mặt cũng có chút đỏ.

Nhất Diệp quay đầu kéo tay Trục Nhật từ lúc vào cửa vẫn đứng phía sau hắn, ôn nhu ngọt ngấy nói: “Cha hài tử không phải người này thì ai, bằng không ngươi cho là Ngọc Diệp công tử ta hào hoa phong nhã thế này, dáng vẻ lại đẹp thế này, khi không ăn no rửng mỡ sinh con cho người ta sao?”

Tiểu Thất nở nụ cười. “Không tồi a Trục Nhật, có tiền đồ! Sẽ làm cha a!”

“Công tử…” Trục Nhật cúi đầu.

“Về sau phải đối đãi hảo hảo với Nhất Diệp có biết không, ca ca ta đây giao cho ngươi!” Tiểu Thất mỉm cười nói.

“Ta biết.” Trục Nhật gật đầu nói, trong đôi mắt chăm chú nhìn Nhất Diệp tràn đầy ôn nhu.

Nhất Diệp mừng rỡ cười toe, hắn vuốt vuốt tay Trục Nhật, ôm ôm thắt lưng Trục Nhật, nhân cơ hội ăn đậu hủ người này vài lần, song Trục Nhật trước kia luôn kháng cự hắn quấy rầy thì chỉ yên lặng mặc Nhất Diệp giày vò, nửa điểm kháng cự cũng không có.

Lan Khánh bị bỏ lơ một bên vẫn đang nhìn Nhất Diệp, tay hắn đã nhiều lần đưa qua toan sờ bụng Nhất Diệp xem xem đó là thật hay giả, bất quá luôn bị Nhất Diệp đánh ra.

Bị đánh vài lần như vậy, mu bàn tay đã sắp sưng, Lan Khánh nhíu mày tức giận. Nhưng hắn thật sự rất hiếu kỳ, vì thế đè cơn tức hỏi: “Này, nam nhân cùng nam nhân phải làm thế nào mới sinh được con?”

“Này cái gì mà này, lão tử không gọi là ‘Này’!” Nhất Diệp hừ một tiếng, nói: “Huống chi vì sao lão tử phải nói bí mật này cho ngươi?”

Nhất Diệp lại khiêu khích mầy lần, nếu tái nhịn được, vậy hắn sẽ không phải Lan Khánh. Lửa giận của Lan Khánh nhoáng cái vụt lên, đứng phắt dậy vươn tay đánh tới Nhất Diệp. Nhất Diệp hoảng sợ, còn Trục Nhật bên cạnh hắn lập tức xuất chiêu đỡ cho nhất Diệp, nhưng võ công Lan Khánh rất cao, nội lực lại thâm sâu, cho dù Lan Khánh chỉ dùng năm thành công lực, Trục Nhật đã bị đánh trúng thối lui hai bước.

Lan Khánh lạnh lùng nói: “Không biết lượng sức!” Lại xuất chiêu thứ hai, năm ngón tay thành trảo, thẳng mặt Nhất Diệp chộp tới, Nhất Diệp hô lớn một tiếng: “Hảo, hôm nay tranh cao thấp luôn.” Lập tức ra tay đánh trả, tay nắm thành quyền, huy hướng Lan Khánh.

Tiểu Thất kẹp ở giữa hai người bọn họ tại lúc này rống giận một tiếng: “Hai người các ngươi bao tuổi rồi, tranh cái gì mà tranh?” Hắn nhanh chóng vươn tay thành chưởng ngăn cách, chặn một quyền của Nhất Diệp ở bên phải, cũng chặn đứng trảo tử của Lan Khánh tập kích lại, liên đới đánh tan nội lực dâng trào giữa chiêu thức hai người.

Tiểu Thất đập bàn, trước quát Lan Khánh: “Thi Tiểu Hắc, Nhất Diệp là người đang mang bầu, ngươi đánh hắn, vạn nhất chết hai mạng người vậy phải làm sao? Đến lúc đó muốn Thi đại nhân nhịn đau đánh ngươi bản tử, hàm lệ thẩm án ngươi sao?”

Tiếp theo quay đầy, hướng Nhất Diệp cả giận nói: “Diên Lăng Nhất Diệp, ngươi không để ý chính mình cũng phải biết nghĩ cho đứa nhỏ, ngươi cho là võ công ngươi tốt lắm sao? Sư huynh ta chỉ cần một chiêu cũng có thể đánh chết một con gấu, ngươi cho là ngươi chịu đòn bằng gấu được sao?”

Nhận thấy Tiểu Thất thật sự sinh khí, hai người kia trừng mắt liếc nhau, căm giận nhưng vẫn thu chiêu ngồi xuống, còn Trục Nhật thì khụ một tiếng, vỗ vỗ lồng ngực phát đau, lần thứ hai quay về đứng phía sau Nhất Diệp.

Sau một lúc lâu yên tĩnh, Tiểu Thất mới rầu rĩ nói: “Đừng tranh cãi nữa, ăn cơm đi! Hai người các ngươi một là thân nhân của ta, một là người bên cạnh ta, ta không muốn thấy các ngươi gây thương tích cho đối phương. Trục Nhật ngươi cũng ngồi xuống, cùng ăn cơm.”

Bình thường Tiểu Thất thoạt nhìn có vẻ là người rất dễ nói chuyện, tâm địa lại mềm, cả ngày hi ha tươi cười, nhưng làm hắn phát cáu, đó cũng việc không thể khinh thường.

Nhất Diệp cùng Lan Khánh thấy sắc mặt Tiểu Thất thay đổi, cũng không dám tiếp tục nháo, im lặng ngồi hảo hảo ở chỗ mình.

Trục Nhật cùng Nhất Diệp yên lặng ăn cơm, Nhất Diệp chu môi, trong lòng bất mãn thật ra là bởi vì cảm giác đệ đệ mình bị người đoạt đi mất rồi, cho nên đối với Lan Khánh vô luận thế nào cũng nhìn không vừa mắt.

Còn Lan Khánh thì sự tình qua coi như xong. Mặt Tiểu Thất thật khủng bố, hắn chưa từng thấy Tiểu Thất như vậy, huống chi hắn cũng hiểu nếu đánh phải tiểu hài tử trong bụng kia thì thật sự không tốt, về phần Diên Lăng Nhất Diệp, hắn thật ra không quan tâm.

Tiểu Thất ăn mấy miếng gà om rượu, múc một chén canh cá, nhưng khi cơm hắn mới dùng được nửa đã thấy Lan Khánh nhìn hắn, nhìn nhìn cái bắt trước mặt mình, hai tay chắp sau lưng, không nhúc nhích.

“Làm sao vậy, không đói bụng sao?” Tiểu Thất hỏi.

“…” Lan Khánh nhìn hắn, sau đó nói: “Ta không có tay.”

“…” Tiểu Thất lẳng lặng xem Lan Khánh một chút, sau đó thở dài, buông bát của mình, bưng chén canh thịt trước mặt Lan Khánh lên, dùng thìa múc, đưa đến trước mặt Lan Khánh.

“Ngươi không có thổi!” Đôi mắt trong suốt vô cấu của Lan Khánh nhìn Tiểu Thất.

Tiểu Thất cúi đầu thổi thổi canh thịt đã sớm lạnh tanh trong thìa, sau đó tái đưa đến bên miệng Lan Khánh.

Lúc này Lan Khánh mới hé miệng, uống canh thịt. Sau đó hắn híp mắt, bên môi nổi lên ý cười, lần thứ hai há miệng, đồng thời nuốt sạch canh thịt cùng miếng thịt ở trên Tiểu Thất đưa miệng lần hai.

“Rất tươi, rất non, ăn rất ngon!” Lan Khánh cảm thấy mỹ mãn nói.

Tiểu Thất vừa thấy Lan Khánh cười, điểm hờn giận mới rồi trong đầu cũng tan thành mây khói.

Hắn chính là không có biện pháp với Lan Khánh, chỉ cần người lộ ra nụ cười ngây thơ đơn thuần như vậy, hắn liền cảm thấy chuyện gì cũng có thể xóa tan.

“Ngươi đúng là không tiền đồ… Cứ theo đà này, tương lai chắc chắn bị ức hiếp đến không trở mình được…” Nhất Diệp ở phía sau thăm dò, khi thấy trên mặt Tiểu Thất nổi lên biểu tình cưng chiều chìm đắm, hắn nhịn không được lẩm bẩm.

Tiểu Thất nghe thấy, nhưng không cãi lại.

Bách Lý Thất hắn đã sớm trở mình không được, cho nên hà tất phải đợi tới tương lai.

***

Lan Khánh tựa hồ đột nhiên nổi lên hứng thú với Nhất Diệp, ba ngày hai đầu bận xong công sự liền chạy đến Phúc Lai khách điếm đóng cửa đang xây dựng lại bốn bề.

Tiểu Thất đi theo hai lần, sau thấy hai người kia không tái cãi cọ liền gọi hai thị vệ trông chừng Lan Khánh không để hắn nháo sự, chính mình thì vui sướng thanh nhàn, hết việc liền mê đầu ngủ vùi.

Lan Khánh đi tìm Nhất Diệp rất nhiều lần, mỗi lần đều nhìn chằm chằm cái bụng lớn của Nhất Diệp, mỗi lần đều hỏi: “Nam nhân cùng nam nhân phải làm thế nào mới sinh được con?”

Nhất Diệp chưa từng thấy người nào khó chơi như vậy, buổi sáng thấy trên đường hỏi, giữa trưa ăn cơm ở khách điếm cũng tới hỏi, buổi tối người này cũng vẫn chạy đến, ôm gối đầu cùng chăn bông giống như dự định ngủ lại, không có được đáp án liền không có ý định trở về.

“Ngươi nói đi, nam nhân cùng nam nhân phải làm thế nào mới sinh được con?” Lan Khánh bám riết không tha đuổi theo Nhất diệp.

Bị gây sức ép vài ngày, hôm đó, khi Lan Khánh lại nhắm mắt theo đuôi bám sát phía sau hắn, còn một đường theo tới bên ngoài nhà xí, vừa bám gót vừa hỏi, Nhất Diệp rốt cuộc chịu không nổi. Hắn quay đầu giận dữ thét Lan Khánh: “Ầm ĩ chết người! Ngươi đã muốn biết nam nhân cùng nam nhân làm thế nào để sinh con, ta đây nói cho ngươi biết. Phương pháp rất đơn giản, chỉ cần cứ làm là được!”

Nhất Diệp bị chọc tức đến sôi máu, vì thế nói năng qua quýt.

“A?” Lan Khánh ngây ngốc một chút, hắn nghĩ nghĩ lại hỏi: “Cứ làm? Làm cái gì?”

“Đem lồi lồi (凸: ĐỘT nghĩa là lồi, gồ, và nó giống…:D) bỏ vào bên trong lõm lõm (凹: AO nghĩ là lõm; chìm, và nó giống…:”D), sau đó cứ làm cứ làm, như vậy ngươi có hiểu không?” Nhất Diệp còn dùng tay miêu tả, ngón trỏ tay phải vòng thành vòng với ngón cái, ngón trỏ tay trái sáp nhập vào trong vòng, sau đó thực sỗ sàng động hai cái.

Lan Khánh cũng học động tác Nhất Diệp khoa tay múa chân một chút, hắn ban đầu vẫn rất không rõ ràng, nhưng không lâu sau, đột nhiên phúc chí tâm linh (khi vận may đến thì người ta linh hoạt khôn ngoan hơn), trước mắt sáng tỏ thông suốt, sau đó lông mày nhếch lên, lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

***

* cánh tay khuỷu tay cong ra ngoài: nguyên văn là 胳臂肘往外弯, nghĩa tốt là “vô tư”, nghĩa xấu đại để là không đứng về phía người trong nhà mà lại theo phe người ngoài.

*xỉ giáp lưu hương 齿颊留香: đại ýăn xong vẫn còn lưu giữ nguyên hương vị trong miệng ^^